20/11 hằng năm là ngày chúng ta cùng tôn vinh ngành giáo dục. Người giáo viên cần mẫn với phấn trắng, bảng đen vẫn luôn là hình ảnh nức lòng dẫu có đi qua bao thế hệ. Nhưng nghề giáo không chỉ là câu chuyện đứng trên bục giảng.

Bi hài chuyện lớp học mỹ thuật trống không và nỗi lòng của giáo viên môn phụ

Hướng dẫn viết CV cho nghề giáo viên

Cô gái mướt mồ hôi trong lớp học bale thiếu nhi, là anh chàng dành thời gian rảnh rỗi để training photoshop cho các bạn cùng câu lạc bộ; người diễn giả say mê truyền lửa, truyền nghề cho vài trăm người trong một hội trường talk show rộng lớn.

Có phải chăng chúng ta chỉ học tập được khi mài đũng quần trên ghế gỗ, sự học dừng lại ở mười mấy năm đèn sách hay cùng lắm là vài ba lớp đào tạo sau đại học (mà kiến thức chủ yếu được nạp trên bàn nhậu)?

Tất nhiên là không.

Tự hào không chỉ dành cho những người đứng trên bục giảng 

Tôi và bạn đều hiểu rằng, chúng ta đều đã và đang trưởng thành và học tập điều mới điều hay mỗi ngày, tất nhiên người đồng hành không chỉ là những thầy cô cầm phấn. Nghề giáo đơn giản là người cho ta điều hay, dạy ta lẽ phải, cho ta những hành trang cần thiết. Và điều đó không chỉ diễn ra ở trên bục giảng.

loi-tri-an-ngay-20-11-vi-nghe-giao-khong-chi-la-nguoi-dung-tren-buc-giang-blog-topcv-02

Nghề giáo hiện hay không chỉ là người cầm phấn và đứng trên bục giảng. Trên tay cầm chuột, cầm micro, thậm chí là không cầm gì; đứng ở một góc văn phòng ấm cúng, trong một căn phòng loáng gương, hay thậm chí là nằm dài ở nhà và giao tiếp qua màn hình máy tính,… miễn là bạn truyền được đam mê, cho được bài học, có được sự tôn trọng, bạn chính là giáo viên.

Vậy nên hãy tự hào, vì dẫu cho hôm nay bạn không khoác trên mình một tấm áo dài đẹp, một bộ vest thật sang, không tấp nập ở các buổi toạ đàm gặp mặt, không nô nức hoa và quà, miễn là bạn đã và đang làm nhiệm vụ truyền lửa, thậm chí bạn chưa từng tự coi mình là giáo viên một ngày thì trong mắt ai đó bạn vẫn xứng đáng làm nghề giáo.

Tri ân không chỉ vì họ là người đứng trên bục giảng

Và tất nhiên, sự biết ơn lớn lao vẫn sẽ dành cho những người thầy cô cần mẫn, dạy ta còn chữ, chỉ cho ta biết thứ gì là tự nhiên, điều gì là sáng tạo, cho ta tri thức khoa học – xã hội để bước vào đời.

Ảnh hưởng của họ không chỉ là ở trên bục giảng, không chỉ là điểm số trên ghế nhà trường. Giáo sư Hồ Ngọc Đại, cha đẻ của Công nghệ giáo dục Thực nghiệm chia sẻ: “giấc mơ của tôi không chỉ là dạy Tiếng Việt, giấc mơ của tôi là tạo nên thế hệ biết mình là ai và hiểu mình muốn gì”. Nhà giáo Văn Như Cương, hiệu trưởng trường THPT Lương Thế Vinh từng bày tỏ: “Trước khi trở thành người thành công, các em phải là người tử tế”

loi-tri-an-ngay-20-11-vi-nghe-giao-khong-chi-la-nguoi-dung-tren-buc-giang-blog-topcv-03

Đó là người thầy giám thị  mũ cối, da ngăm đỏ, nổi tiếng khó tính và nặng lời, ác mộng những buổi đi muộn ngày cấp 3 nhưng lại nhảy cực sung trong buổi tựu trường 10 năm gặp lại.

Đó là cô giáo trên giảng đường thì chuẩn mực, nghiêm túc, nhưng sẵn sàng ngồi ghế đá nghe cô nhóc mang áo dài thút thít về mối tinh đầu dang dở.

Là những ngày ăn uống tẹt ga ở nhà chủ nhiệm, sợ bị thầy chúc hơn cả uống cùng bạn bè.

10 năm gặp lại, thầy hỏi: “Còn yêu con đó không” chỉ biết cười trừ “Đấy là tôi không cấm anh chị nữa đâu nhé, tự chia tay nhé”

20 năm gặp lại, thầy lại hỏi: “Cháu thứ mấy đây hả, ôi đẹp trai hơn bố ngày ngày xưa 100 lần ấy nhỉ”

30 năm gặp lại, không biết có còn được nghe giọng thầy như ngày xưa?

Chúng ta sẽ lớn lên, sẽ trưởng thành, sẽ gặp thêm nhiều người truyển lửa, nhưng lớn lao nhất vẫn là người thầy, người cô rất đời ấy. Thật lạ là họ dành cả cuộc đời tâm huyết trên bục giảng, nhưng chúng ta lại sẽ nhớ mãi hình ảnh khi đã bước xuống của thầy cô.

“Hết bài học về kiến thức, ấy chính là bài học làm người” Chúng ta từng đọc được ở rất nhiều bài văn tri ân nghề giáo, quen như một câu văn mẫu bắt buộc, nhưng thâm tâm chúng ta hiểu rằng dù có nhắc đi nhắc lại thêm hàng trăm lần nữa, câu nói đó chưa bao giờ là những ngôn từ sáo rỗng!